"Đương nhiên rồi!" A Cát thật thà đáp, "Mấy gã đồng nghiệp ghen tị với tôi lắm, vì lần nào ngài cũng chọn tôi mà không chọn họ. Tiền ngài đi đò nuôi sống cả nhà già trẻ lớn bé của tôi đấy."
Thạch Chí Kiên cười nhạt, gạt tàn thuốc xuống mặt sông: "Tôi định chuyển vào thành phố sống..."
"Hả?" A Cát sững người, cây sào trên tay cũng khựng lại, nhưng ngay sau đó liền tươi cười: "A Cát hiểu mà, nhìn là biết Thạch tiên sinh không phải người thường rồi, sao có thể sống mãi ở cái chốn khỉ ho cò gáy này được? Thành phố tốt lắm, phồn hoa đô hội, nghe nói nhiều nhà đẹp, có tiền là có người hầu hạ..."
Thạch Chí Kiên cười: "Nhưng tôi vào thành phố rồi, cậu sẽ mất mối làm ăn này, cậu vẫn vui sao?"A Cát gãi đầu, thật thà nói: "Đáng lẽ tôi phải buồn mới đúng, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy mừng cho ngài, thật lòng đấy! Thạch tiên sinh, ngài là quý nhân, đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi - A Cát - vừa ngốc vừa vụng, đâu thể dựa dẫm vào ngài cả đời được. Huống hồ ngài là rồng trong loài người, sớm muộn gì cũng bay cao, A Cát chỉ biết mừng cho ngài thôi!"
Thạch Chí Kiên mỉm cười, búng điếu thuốc hút dở xuống sông: "A Cát, cậu làm người hầu cho tôi, chịu không?"
