Nhất là Trần Tra Lý, sau khi khựng lại một chút, thế mà lại ngoan ngoãn ngồi xuống thật.
Thất thúc thở dài, ông bắt đầu không hiểu cái vũ trường này rốt cuộc ai mới là người nắm quyền đây.
Lý Thuận Phát, Tiêu chủ quản và những người khác đều thuộc loại gió chiều nào xoay chiều nấy. Thấy Trần Tra Lý không nổi đóa, họ cũng vội vàng ngồi xuống theo, ưỡn ngực thẳng lưng, mặt mũi nghiêm túc như đang lo việc nước.
"Anh Trần, có gì không hài lòng, anh cứ nói thẳng ra!" Thạch Chí Kiên rút một điếu thuốc, ngậm lên môi.“Đương nhiên là tôi không phục rồi!” Trần Tra Lý xả cơn bực dọc, “Lúc trước sở dĩ tôi thuê cậu làm quản lý là vì cậu chém gió rằng có thể nâng cao doanh thu vũ trường, một tháng kiếm trọn một triệu!”
“Woa, một triệu cơ á!”
