Thạch Chí Kiên rời khỏi Đại Phú Quý tửu lâu, lúc này đã ngót nghét ba giờ chiều.
Hắn dừng bước trước cửa, đang định châm điếu thuốc thì thấy Phùng Quốc Quyền đứng cách đó không xa, tươi cười vẫy tay gọi.
Thạch Chí Kiên mỉm cười, bước tới: “Anh Quyền, sao anh vẫn chưa về?”
“Hôm nay việc công không nhiều, không vội. Còn cậu, cậu đến đây bằng gì?”
“Đương nhiên là đi xe kéo rồi!”
