Tuy nói là vậy, Tằng Tích Đức vẫn lấy ra một lá bùa chú, bay tới cho Tôn Linh Đồng.
“Ngươi dán lá bùa này lên người, cứ chạy thẳng một mạch, mau chóng rời khỏi Vong Xuyên địa phủ, càng xa càng tốt!”
“Tuyệt đối đừng xem thường thực lực và thủ đoạn của một phủ quân.”
“Sở dĩ chúng ta có thể đại náo Vong Xuyên tiên thành, cũng là do cơ duyên xảo hợp, là lúc Vong Xuyên phủ quân bị tứ bề giáp công, không rảnh bận tâm đến việc khác, toàn bộ lực lượng Vong Xuyên địa phủ bị suy yếu nặng nề, là thời điểm y yếu ớt nhất.” Tôn Linh Đồng thấy Tằng Tích Đức vẫn bằng lòng giúp đỡ mình, lập tức lộ vẻ cảm kích: “Tiền bối…”
“Hê, tiểu tử thối, ngươi nợ lão phu một ân tình lớn đấy. Sau này hữu duyên tái kiến!” Tằng Tích Đức phất tay một cái, liền biến mất vào hư không, để lại thân ảnh nhỏ bé của Tôn Linh Đồng, thất thần đứng bên bờ sông rộng lớn.
