Ý hay của Vạn bá bá. Ta cứ ngỡ mọi chuyện sẽ như trước, nhưng dường như lại có chút khác biệt.
Dù Vạn bá bá vẫn nhớ ta, song khí vị trên người lão vẫn khó ngửi như xưa. Tư Duy tỷ tỷ không còn nhớ ta, nhưng khí vị của nàng vẫn trong trẻo như vậy.
Lần này ta làm mọi việc thuận lợi hơn hẳn, còn tự nguyện xin xuống giếng. Nhưng khác với lần trước, Vạn bá bá chủ động buộc dây thừng vào eo ta, dặn dò ta tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì.
Khí vị của lão tuy vẫn khó ngửi, song dường như thái độ của lão đối với ta đã khác lần trước.
Rồi chúng ta lại như trước kia, bước ra khỏi căn phòng này. Tư Duy tỷ tỷ vẫn khen ta là một “Anh Hùng” thực sự. Ta đã vô số lần hỏi nàng “tỷ còn nhớ ta không?”, nhưng lần nào nàng cũng chỉ cười và lắc đầu. Thế nên ta đành nói với nàng rằng ta không phải “Anh Hùng”, mà là “Ứng Hùng”, thanh bốn.
