Kiều Gia Kính thoáng nhíu mày, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Âm thanh này nghe như một đám người đang reo hò.
"Được rồi, đúng là đạp mòn giày sắt tìm không thấy."
Trần Tuấn Nam cất bản đồ vào túi, cũng nhìn về hướng đó: "Tuy hôm nay rất mệt, nhưng nói gì thì nói cũng phải ghé vào xem thử."
"Không vấn đề."
