"Chẳng bằng... cái gì...?" Địa Mã quay đầu nhìn Địa Thử, vẻ mặt đầy nghi hoặc, "Ngươi muốn uy hiếp ta? Dựa vào cái gì?"
"Hê hê, ta chỉ có một suy đoán, suy đoán này có lẽ rất hoang đường, nhưng ngài cũng chẳng ngại nghe thử xem sao!"
Địa Thử từng bước tiến lên, trên mặt nở nụ cười khách khí.
Địa Mã giờ mới biết con chuột trước mắt khó chơi đến mức nào, nàng chỉ hận trước kia đã quá coi thường hắn.
"Ngài vừa rồi cứ luôn miệng nói với Trư lãnh đạo rằng 'chỉ cần hạ được chúng ta là có thể lập công', khiến ta chợt nghĩ tới một chuyện thú vị." Địa Thử cười nói, "Xin thứ lỗi cho ta mạo muội, ngài trông thật sự không giống kẻ thông minh. Ta đang nghĩ, có khi nào lúc ngài xúi giục Trư lãnh đạo, vì nhất thời không nghĩ ra lý do gì hay, nên đã lỡ miệng nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình chăng?"
