“Ách…” Địa Hổ ôm mặt, ấp úng mãi không thốt nên lời.
Trước mắt hắn, Địa Kê với bộ lông vũ sặc sỡ đang đùng đùng nổi giận, khí thế bức người khiến chẳng ai dám bước lên dây vào.
“Hừ!” Hắc Dương đứng bên cạnh cười khẩy châm chọc: “Bồi Tiền Hổ, khí phách của ngươi đâu rồi? Cái thói hung hăng với chúng ta chạy đi đâu mất rồi? Cái câu ‘hảo hán làm hảo hán chịu’ của ngươi đâu?”
“Lão Hắc chết tiệt, ngươi thì biết cái đếch gì?” Địa Hổ lầm bầm: “Hèn chi ngươi ế chỏng chơ... đúng là đáng đời...”
Hắc Dương ngẩn ra, sau đó chẳng nói chẳng rằng đứng phắt dậy, bước thẳng đến chỗ thanh đoản đao dưới đất. Bãi Lạn Cẩu thấy thế vội vàng lao tới can ngăn.
