Sắp đặt
“Cái gì?”
“Lúc này ta rất sợ ký ức của mình sẽ biến mất.” Bạch Dương nói, “Trước đây ta chưa từng có cảm giác này, ngày trước ta chỉ ngày qua ngày âm thầm tự ám thị bản thân, nhưng giờ đây ta bắt đầu thấy sợ rồi... Ta có rất nhiều thứ không thể quên, cũng có rất nhiều người bắt buộc phải nhớ kỹ...”
Cảm giác quen thuộc ấy lại ùa về... Bạch Dương lại bắt đầu nói những lời mà ta cần phải nghiền ngẫm thật kỹ mới có thể thấu hiểu.
“Ta không hiểu lắm... Dương ca.” Ta đáp, “Hiện tại huynh đã là một ‘Địa cấp sinh tiêu’ rồi... Theo lý mà nói thì đâu còn khả năng ‘mất trí nhớ’ nữa? Huynh ngoại trừ tiếp tục ‘thăng cấp’... thì chỉ còn nước...”
