Ta từng nghĩ rằng, vị trí của ta trong lòng Bạch Dương sẽ chẳng quan trọng là bao.
Nhưng không ngờ phân lượng của ta lại nhẹ tựa lông hồng đến thế, hắn thậm chí còn chẳng nhớ nổi dung mạo, cũng chẳng gọi được tên ta.
Với trí tuệ của hắn, lẽ ra không nên phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy.
Điều này chỉ có thể chứng tỏ một điều, hắn hoàn toàn không để tâm đến ta, cũng chẳng đoái hoài gì đến những nan đề mà chính hắn đã giao phó.
Suốt năm năm qua, ta xem ba nan đề này là mục tiêu phấn đấu, là lẽ sống mới của đời mình, giờ nhìn lại mới thấy thật nực cười làm sao.
