Ly gián?
Lông mày Tề Hạ khẽ giật một cái, biên độ nhỏ đến mức khó mà nhận ra, sau đó hắn nở một nụ cười khiến người ta cảm thấy vô cùng yên tâm.
“Cái ý nghĩ ta muốn hóa ‘Long’ này cũng quá hoang đường rồi.”
Hắn bình thản nói: “Dù sao thì hóa ‘Long’ cũng đồng nghĩa với việc trở thành kẻ giống như các ngươi, điều này đối với ta mà nói chẳng hợp lý chút nào.”
“Ngươi vẫn còn giả vờ...” Biểu cảm của Thanh Long dần trở nên kỳ quái, “Lẽ ra ta phải nghĩ đến từ sớm, ngay từ khi ba chữ ‘Dư Niệm An’ xuất hiện thì ta đã phải nhận ra rồi... Hiện tại ngươi đứng ở đây với trạng thái quỷ dị thế này, rõ ràng là có chuẩn bị mà đến.”
