"Cái gì…?" Vân Dao hơi sững người.
"Ta muốn đi xem thử."
Trịnh Anh Hùng nói tiếp: "Lát nữa chúng ta sẽ gặp người của bọn họ mà, đúng không?"
"Anh Hùng đệ đệ… Giả sử… ý ta là lỡ như mục đích của hắn không giống những gì đệ nghĩ, thì phải làm sao?"
Trịnh Anh Hùng chậm rãi giơ mảnh giấy trong tay lên, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Hắn vốn dĩ có thể không nói cho ta biết câu này, nhưng hắn vẫn nói. Nếu câu này có thể dễ dàng thốt ra, hắn tuyệt đối sẽ không dùng cách thức này để báo cho ta. Ta cho rằng hắn đã phải mạo hiểm rất lớn mới truyền được tin tức này đến tay ta."
