Hai ngày sau, bạn cùng bàn cuối cùng cũng hết bị phạt đứng, cậu ta có thể ngồi học như những bạn học khác.
Ta cứ ngỡ khi thấy cậu ta ngồi học, lòng ta sẽ dễ chịu hơn đôi chút, nhưng cũng không hẳn.
Làm một việc xấu thật kỳ lạ, trước khi làm không vui, khi làm không vui, làm xong cũng chẳng vui vẻ gì.
Nếu đã vậy, vì sao trên đời này vẫn còn nhiều kẻ xấu đến thế? Ta rất sợ họ sẽ phát hiện việc này là do ta làm, ta sợ sau này sẽ phải ngồi tù.
Ta sống trong thấp thỏm lo âu một thời gian dài, đến tiết học thứ hai buổi chiều, cả căn phòng bỗng nhiên rung chuyển.
