Địa Hầu nghe thấy bốn chữ "hiệu ứng bầy cừu", cuối cùng cũng nở một nụ cười khổ.
Phải rồi, trong ván cược này, còn ai không phải là "kẻ lừa đảo" ư? "Hay cho một cái hiệu ứng bầy cừu..." Ánh mắt Địa Hầu một lần nữa trở nên ảm đạm, sau đó hắn nhìn Tề Hạ, chậm rãi hỏi: "Vậy trong ván cược này, ngươi có từng nói lời thật lòng không?"
"Có chứ, còn không ít là đằng khác."
Tề Hạ đỡ trán đáp, sau đó Điềm Điềm liền đến bên cạnh, rút một tờ khăn giấy đưa cho hắn. Tề Hạ cảm ơn rồi cầm khăn giấy lau vết máu trên mặt.
"Giờ ván cược đã kết thúc... ta vẫn rất muốn hỏi..." Địa Hầu nhíu mày nói, "Tề Hạ, rốt cuộc ngươi có muốn rời khỏi đây không?"
