"Khoan đã." Tiểu Trình cúi đầu nhìn lá bài của mình, rồi lại ngẩng lên nhìn kỹ bài của Địa Hầu, rất nhanh đã phát hiện ra vấn đề nằm ở đâu.
Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng ván bài này lại có thể vừa đơn giản lại vừa phức tạp đến thế.
Những lời Tề Hạ từng nói, những câu hỏi hắn đặt ra, chiếc hộp gỗ ngày càng sáng ở giữa bàn, "Sóc Vọng Nguyệt", tiết khí, ngày lễ... tất cả thông tin đều được xâu chuỗi lại với nhau.
Một tiếng chuông xa xăm vọng lại, dòng suy nghĩ của Tiểu Trình cũng thông suốt ngay tức khắc.
Hắn không thể tin nổi người đàn ông tên Tề Hạ kia lại luôn thực hiện những suy tính phức tạp đến vậy. Nếu đổi lại là mình đơn độc tham gia ván bài này, đừng nói tám lượt, với những quy tắc thay đổi liên tục thế này, dù có chơi cả ngày cũng chưa chắc đã tìm ra được quy tắc chính xác.
