Thiên Long tiếp tục trầm giọng nói: “Ngay cả ta, một kẻ vẫn luôn chìm trong giấc ngủ, cũng đoán ra được ngươi đưa đám người này vào ‘liệt xa’ là vì mục đích gì.”
“Thiên Long... sao ngươi lại nghĩ vậy... ta...”
“Ngươi đã tìm ra một cách nào đó để chúng ta không còn ‘đồng sinh cộng tử’ nữa, phải không?”
Thanh Long nghe vậy khẽ trầm ngâm, không phủ nhận mà cũng chẳng thừa nhận.
“‘Song Sinh Hoa’ giữa hai ta chỉ thiết lập một ‘liên kết tầng thấp nhất’, vì thế thương thế không thể chia sẻ, nhưng sinh mệnh lại buộc chặt vào nhau.” Thiên Long nói. “Mà chính cái ‘liên kết tầng thấp nhất’ ấy lại khiến ngươi đau đầu vô cùng... phải không?”
