Giang Nhược Tuyết và Lâm Cầm đặt tay lên vai Yến Tri Xuân, truyền toàn bộ “nhân quả” và “kích phát” của mình vào người hắn.
Sắc mặt cả ba đều hết sức phức tạp, nhưng vào lúc này, không có gì quan trọng hơn sống sót.
Đúng như lời Thiên Cẩu, “Thái Dương” dưới chân đã bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Một khi “chung yên thời khắc” giáng xuống, tất cả mọi người sẽ chết dưới “ly tích” của Thiên Long.
Yến Tri Xuân nặng nề nhìn nhãn cầu trên mặt bàn, rồi khẽ hỏi: “Thiên Cẩu... trong ‘thiên cấp thời khắc’, từng xuất hiện thời khắc nào lấy ‘đoạt tâm phách’ làm chủ đạo chưa?”
Thiên Cẩu khựng lại giây lát: “Chưa từng.”
