Thiên Cẩu bước được vài bước thì chống tay vào bức tường bên cạnh, bắt đầu hít sâu thở dốc.
Gã khó nhọc quay đầu lại, hỏi: “Người tên Yến Tri Xuân kia vẫn chưa tới sao?”
“Ai cho ngươi dừng?” Địa Cẩu ngoái đầu hỏi. “Chúng ta đã sai người đi gọi Yến Tri Xuân rồi, ngươi đừng giả bộ đáng thương nữa, tiếp tục dẫn đường.”
“Cho ta nghỉ một lát...” Thiên Cẩu lại nói. “Lưng ta đau quá, hơn nữa nhất định phải chờ Yến Tri Xuân tới mới được... Các ngươi lẽ nào vẫn chưa tin ta?”
“Ngươi đổi ý rồi?” Địa Cẩu hỏi. “Ban nãy còn nói ngon nói ngọt lắm cơ mà. Ngươi hẳn phải biết, lúc này đám người chúng ta hoàn toàn có thể giết chết ngươi.”
