Thấy Thiên Xà cứ ung dung tự lấy một chiếc ghế, ngồi xuống trước mặt mình rồi làm ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ, Tiếu Nhiễm chỉ cảm thấy càng nhìn càng bốc hỏa.
“Ngươi cứ thế mà ngồi xuống sao?” Tiếu Nhiễm hỏi.
“Hửm...?” Thiên Xà không hiểu ý nàng, “Ta có ngăn ngươi ngồi à?”
“Là thái độ!” Tiếu Nhiễm nói. “Quan trọng nhất chính là thái độ của ngươi! Thứ nhất, ta xem như khách, tới phòng ngươi làm khách. Thứ hai, ta thay mặt Thanh Long tới truyền lệnh cho ngươi. Xét cả tình lẫn lý, ngươi đều phải nhường ghế cho ta ngồi trước.”
Thiên Xà nhìn chằm chằm vào mắt Tiếu Nhiễm một lúc lâu, chỉ cảm thấy tình hình này quả thật quá khó nắm bắt.
