Tề Hạ trầm ngâm một lát, khép cửa két sắt lại. Vừa quay đầu, thân ảnh của Bạch Dương đã lần nữa hiện ra trước mắt.
“Ngươi phiền hay không vậy?” Tề Hạ hỏi.
“Ta chợt nghĩ đến một chuyện…” Bạch Dương đưa tay vuốt cằm.
“Nghĩ không ra thì cứ từ từ mà nghĩ.”
“Không.” Bạch Dương lắc đầu. “Theo ta thấy, chuyện này hỏi ngươi sẽ có đáp án nhanh hơn.”
