Khâu Thập Lục cảm thấy tầm nhìn lúc này dường như không còn bị che khuất nghiêm trọng như ban nãy nữa, bèn tiến lại gần Vết nứt, chăm chú nhìn kỹ cảnh tượng bên trong.
Lúc này, nàng từ từ mở to mắt, ngay cả miệng cũng hơi há ra, không sao khép lại được.
Thứ khổng lồ đỏ sẫm đang không ngừng nhúc nhích trước mắt nàng, vậy mà lại là một tòa kiến trúc cao lớn được tạo thành từ máu thịt.
Khối máu thịt ấy trông như bên trong có xương cốt, bên ngoài chằng chịt mạch máu, ngoằn ngoèo vươn cao, nặn thành dáng dấp của một tòa lầu cao. Những đường mạch máu xanh đen phía trên khiến cả tòa lầu khẽ co giật theo nhịp, tựa như nó thật sự có sinh mệnh của riêng mình.
Mỗi nơi vốn phải là cửa sổ, lúc này đều đã biến thành những lớp màng trắng mỏng, nhìn qua càng giống một sinh vật nào đó hơn.
