Khuôn mặt Mã Thập Nhị quả thực quá lớn, tựa như một bức tranh biết chuyển động trôi nổi trên bầu trời, khiến Khâu Thập Lục sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Đợi đến khi khuôn mặt khổng lồ kia biến mất, Khâu Thập Lục mới nhìn kỹ lại vị trí nó vừa xuất hiện.
Nơi đó dường như có một lỗ hổng hình vòng cung, có thể nhìn thấy ánh sáng từ bên ngoài lọt vào.
Khâu Thập Lục ngẫm nghĩ một lát, dường như đã nắm bắt được chút manh mối, thế là vội vàng quay đầu tìm kiếm vị trí mình vừa chui ra.
Nhưng nơi đó lại có vô số lỗ hổng tựa như những mảnh vỡ, mỗi lỗ hổng cách nhau rất xa, lúc này đang tỏa ra ánh sáng, hệt như vô số quang môn lơ lửng giữa không trung.
