Trần Cửu Ca không trả lời ngay.
Hắn vẫn nhìn chằm chằm mặt đất, tựa như muốn từ trên phiến đá lạnh lẽo kia nhìn ra được một đóa hoa.
Thật lâu sau, hắn mới lẩm bẩm bằng chất giọng như đang mộng du:
“Ám khắc ấn ký của ngọc diệp đường.”
“Ngọc diệp đường?”
