Quả thực.
Đã chẳng rõ bao nhiêu năm rồi, hắn chưa từng thấy võ giả ở tầng thứ “nhị phẩm” lại “năng nổ” như vậy trước mặt mình.
“Hừ hừ...”
“Tiểu tử, nể ngươi còn trẻ, Lưu mỗ cũng không ỷ mạnh hiếp yếu. Ai rồi cũng có lúc niên thiếu khinh cuồng, bất tri thiên cao địa hậu.”Lưu phó hội trưởng đứng thẳng tắp như một cây tùng xanh ngạo nghễ, vạt áo luyện công màu trắng khẽ phập phồng theo khí huyết, không gió mà tự lay động.
Hắn cố ý khống chế hung lang hư ảnh sau lưng, để uy áp nó tỏa ra dồn cả về phía Trần Diệp:
