Kỳ Thiên Cơ lặng lẽ gọt táo.
Vỏ táo đỏ au, bóng lưỡng cuộn tròn thành từng vòng, rơi xuống đều tăm tắp, để lộ phần thịt trắng nõn bên trong.
Hắn cúi đầu, thần sắc chuyên chú, như thể toàn bộ tâm trí đều đặt lên quả táo nhỏ kia.
Nghe xong một phen mưu tính lạnh lùng mà tàn khốc của Kỳ Trấn, ngoài mặt lại khoác danh nghĩa “vì hắn”, Kỳ Thiên Cơ vẫn không hề lộ ra cảm xúc dữ dội nào.
Hắn chỉ khẽ nở một nụ cười bất đắc dĩ, trong mắt thoáng qua vài phần hồi tưởng.
