“Xin người chớ tin những lời đồn thất thiệt ấy!”
Trong lúc giải thích, Trần Khác Hành vẫn không nhịn được liếc nhanh Tôn Thiển Nguyệt bằng khóe mắt, ánh nhìn lộ ra một tia bực bội và phức tạp rất khó nhận ra.
Trần Diệp thu hết phản ứng của lão vào mắt, nhưng không truy hỏi thêm.Hắn chỉ thuận miệng răn dạy đôi câu.
Thấy Trần Khác Hành thái độ cung kính, lời giải thích cũng coi như hợp tình hợp lý, Trần Diệp không nói thêm gì nữa, chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Hắn đứng dậy khỏi sofa, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nói thẳng:
