Tiểu Liên đứng trước cửa phòng, bước chân như thể bị đóng chặt bởi những chiếc đinh vô hình.
Ánh mắt nàng vượt qua ngạch cửa, rơi vào người nữ tử đang ngồi xếp bằng trên giường trong phòng.
Tầm mắt Tiểu Liên bắt đầu từ vầng trán của Tần Tiểu Vân, chậm rãi dời xuống dưới.
Lướt qua hàng lông mày đang khẽ nhíu lại, mang theo vài phần nghi hoặc.
Lướt qua đôi mắt trong trẻo nhưng hằn dấu vết tang thương, giống Tiểu Phúc đến kinh ngạc.
