Tiểu Phúc cuộn tròn người lại.
Nàng giống như một chú chim non ướt sũng bị bỏ lại sau cơn bão táp, run rẩy, co ro trong góc tối sâu nhất của chiếc giường.
Ngọn đèn dầu trên bàn tỏa ra quầng sáng vàng vọt, chỉ miễn cưỡng soi sáng một vòng quanh mặt bàn, xa hơn nữa là bóng tối mông lung, chập chờn.
Ánh sáng hắt chéo, kéo dài một bóng dáng mảnh mai bên giường.
Cái bóng in trên tường, lay động, trầm mặc.
