Ánh mắt bà chậm rãi lướt qua từng khuôn mặt trang điểm tinh xảo, nụ cười hiền hậu:
"Chi bằng đều ghé tệ phủ ngồi chơi một chút? Nghe hát Nam khúc, thưởng thức trà mới. Dù sao cũng hơn là ai về nhà nấy, đối diện với bốn bức tường trống trải mà ngẩn ngơ."
Lời vừa dứt.
Tiếng thì thầm trong điện thoáng im bặt.
Ngay sau đó là những tiếng hưởng ứng nhẹ nhàng mà hân hoan liên tiếp vang lên.
