Khi Tiểu Phúc cùng Hồng Anh bước ra khỏi phòng, khuôn mặt tiểu cô nương méo xệch, muốn khóc mà không ra nước mắt. Trong lòng nàng bi phẫn tột cùng, chẳng mảy may có chút vui sướng nào khi biết mình vừa thoát cửa tử.
Nàng ủ rũ cúi đầu, lầm lũi đi theo sau lưng Hồng Anh về hướng nhà lao.
“Được rồi, đừng buồn nữa. Chuyện này đối với muội cũng coi như một bài học quý giá.”
“Đợi vụ án kết thúc, muội hãy học lại cách phân biệt độc dược đi. Cho dù bản thân muội bách độc bất xâm, nhưng sau này đi làm nhiệm vụ còn phải phối hợp với đồng đội. Muội không sợ độc, không có nghĩa là người khác cũng không sợ.”
Hồng Anh bình tĩnh lên tiếng an ủi.
