"Tiểu Phúc tính tình nghịch ngợm, trên đường còn mong Tống bộ đầu chiếu cố nhiều hơn."
"Trời cũng không còn sớm nữa, ta không làm lỡ giờ khởi hành của các vị."
Trần Thật khách sáo với Tống Thương Kiệt thêm vài câu rồi cười híp mắt, kết thúc câu chuyện.
"Dễ nói, dễ nói." Tống Thương Kiệt gật đầu đáp.
Trần Thật dẫn theo tiểu nhị, chắp hai tay sau lưng, thong dong đi về phía tửu lâu nhà mình.
