“Tiểu Ngọc Nhi
“Tùng tùng tùng!”
Tiểu Phúc lắc nhẹ chiếc trống lắc trên tay, ánh mắt ngập tràn ý cười bước đến bên cửa sổ, cách song cửa trêu đùa đứa trẻ đang ngồi trên chiếc giường nhỏ.
“Y... a!”
Tiểu bất điểm trắng trẻo, sạch sẽ lại xinh xắn dang hai tay ra, chới với muốn bắt lấy chiếc trống lắc trong tay Tiểu Phúc.
