Một đạo độn quang xé gió lao đi giữa tầng mây, chính là Tần Tang. Hắn chăm chú nhìn về phương bắc, chỉ thấy bầu trời nơi xa càng lúc càng âm trầm. Hắn đã mơ hồ cảm nhận được minh lôi chi lực đang phiêu đãng trong hư không.
Minh lôi không những không phát sáng, trái lại còn có thể nuốt chửng ánh sáng xung quanh, vì thế sắc trời vùng này còn âm u hơn cả hoang nguyên.
Vừa phi độn về phía trước, Tần Tang vừa phát hiện không ít tu sĩ đang đi ngược hướng với mình, ai nấy đều né tránh Lôi Uyên bạo động, chỉ riêng hắn lại chủ động tiến vào.
Chẳng bao lâu sau, Tần Tang đã thấy ánh sáng phía trước hoàn toàn bị bóng tối nuốt mất, tựa như tầng tầng mây đen vô biên che phủ hư không. Giữa màn đen ấy, có những bóng đen đặc biệt thăm thẳm, giống như từng con rắn lớn vặn vẹo, chợt lóe rồi biến mất, chính là bản thể minh lôi.
Đây mới chỉ là vùng ngoài của Minh Lôi Chi Uyên mà thanh thế đã chẳng tầm thường.
