Tần Tang cũng thầm than trong lòng. Đồng minh mà hắn vừa ý nhất vốn là Phần Tinh môn, nhưng Vân Bạc hội hùng cứ miền đông nam Tốn Châu, không thể nào gạt bọn họ sang một bên được.
Hắn dứt khoát rời khỏi Bắc vực, vốn là muốn tránh xa những màn đấu đá mưu tính, nào ngờ đến nơi này lại mở ra một vòng đấu đá mới.
Kiểu tu hành như vậy, quả thật chẳng được thống khoái!
Nhưng bao năm qua, từ trên xuống dưới Đại Chu đã sớm hình thành một hệ thống hoàn chỉnh, chằng chịt như lưới, cuốn tất cả tu sĩ vào trong.
Tần Tang không phải hạng cô thân quả ảnh, hắn còn phải lo cho đệ tử, lo cho Thanh Dương Quan. Cũng may phía sau có Ngọc Phủ và những người khác trông nom, tương lai Dư Trường Ân cũng có thể một mình chống đỡ một phương ở Tốn Châu. Hắn chỉ cần dựng sẵn cái khung, còn những phiền toái trước mắt cũng chỉ là nhất thời.
