Giữa hoang nguyên, nơi cỏ dại mọc cao nhất có thể lên tới mấy trượng. Tần Tang cưỡi ma lang, lướt đi trên ngọn cỏ.
Đêm đã về khuya, trên hoang nguyên tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón. Chỉ có ánh sáng ở nơi xa vẫn hiện lên rõ ràng, tựa một ngọn đèn giữa biển đêm.
Từ nơi đó truyền tới mùi máu tanh nồng đậm. Tiếng sói tru, tiếng gầm giận dữ cùng tiếng pháp thuật va chạm hòa lẫn vào nhau, trong màn đêm lại càng trở nên rõ rệt.
Tần Tang chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể nhìn rõ cảnh tượng trong chiến trường. Địa thế hoang nguyên nhìn chung rất bằng phẳng, hiếm khi có chỗ nhô lên thành núi, mà nơi kia lại chính là một ngọn cô sơn.
Ma dân bộ lạc cư ngụ trên ngọn núi ấy, bốn phương tám hướng đều bị bầy sói bao vây, tiếng sói tru vang lên liên miên bất tuyệt.
