Ai mà ngờ được, đến khi trùng phùng lần nữa, địa vị đôi bên lại hoàn toàn đảo ngược!
Năm ấy, Nguyên Tượng bỏ lỡ cơ duyên ở thánh địa, không thể như Hồng Thiên và những người khác thành tựu thánh cảnh. Chậm một bước, về sau chẳng biết sẽ chậm bao nhiêu bước nữa, đến nỗi khổ tu suốt hai ngàn năm mà vẫn không thu được thành quả gì, đạo cảnh quan kia vẫn sừng sững chắn ngang trước mặt.
Trái lại, Tần Tang sau một chuyến du lịch trở về, chẳng những kẻ đến sau lại vượt lên trước, mà còn trở thành Đạo Đình thiên quân danh chấn thiên hạ.
Đặt hai người cạnh nhau mà so, bảo hắn làm sao chịu nổi!
“Thiên quân? Thiên quân gì?” Nhan thiếu môn chủ ngơ ngác hỏi.
