Chu Quýnh nói xong, ánh mắt sáng rực đảo qua mọi người, ý tứ đã quá rõ ràng, chỉ chờ quần liêu lên tiếng tỏ thái độ.
Những người có mặt ở đây đều là lão thủ đã lăn lộn trong hoạn hải bao năm, sao lại không hiểu ý của lão Chu. Chu Bình An tuy bước chân vào quan trường chưa lâu, nhưng từng trải không ít. Dưới ánh mắt sáng quắc của Chu Quýnh, hắn cùng mọi người lần lượt tỏ thái độ: “Dốc hết toàn lực, tiễu trừ Oa khấu! Không phụ lòng tin của thánh thượng, không phụ kỳ vọng của bách tính!”
Thấy mọi người đều thuận theo mình mà lên tiếng, Chu Quýnh hài lòng gật đầu.
Nhưng đúng lúc chí đắc ý mãn, một giọng nói chói tai, chẳng hợp thời chút nào, chợt vang lên: “Chu đại nhân, Oa khấu đương nhiên phải diệt, nhưng Oa khấu đâu phải bầy cừu mặc người xua đuổi. Diệt Oa tất phải có phương lược. Xin hỏi Chu đại nhân, ngài có diệt Oa phương lược gì chăng?!”
Đó là giọng của Triệu Văn Hoa.
