Thời gian chầm chậm trôi qua, hy vọng trong lòng Chu Bình An cũng ngày một lớn dần, ngày một mãnh liệt hơn.
Ngay khi mầm hy vọng ấy sắp vươn thành đại thụ chọc trời, bên ngoài chợt truyền đến những bước chân dồn dập, hoảng loạn cùng tiếng ồn ào huyên náo.
"Nguy to rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Lão gia bị Cẩm Y Vệ do sứ giả dẫn tới bắt đi rồi! Mau, mau đi bẩm báo phu nhân!"
"Tại sao chứ? Lão gia nhà ta chẳng phải vừa chỉ huy giành được đại thắng Vương Giang Kính sao? Sứ giả không ban thưởng thì chớ, cớ sao lại bắt người đi?"
"Sứ giả tuyên đọc dài lắm, ta không nhớ hết, chỉ nhớ đúng một câu 'Trương Kinh khi đản bất trung, hạ lệnh giải về kinh vấn tội'!"
