"Thực ra không có lệnh bài, ta vẫn có thể tự do ra vào Giang Chiết, chỉ là không được danh chính ngôn thuận mà thôi. Tuy nhiên, vẫn phiền ngươi thay ta chuyển lời cảm tạ đến đại nhân nhà các ngươi."
Mao Hải Phong đón lấy lệnh bài, miệng nói giọng thờ ơ nhưng vẻ mặt lại vô cùng hưởng thụ, điển hình cho kiểu ngoài miệng thì chê nhưng trong lòng lại rất muốn.
Lúc này, Đại Hữu Trinh Xuyên cũng đưa mắt nhìn sang.
"Ồ, suýt chút nữa thì quên, lệnh bài của Đại Hữu huynh đâu?" Bắt gặp ánh mắt của Đại Hữu Trinh Xuyên, Mao Hải Phong vỗ trán một cái, vội hỏi.
"Thật thất lễ, Tuần phủ đại nhân nhà ta chỉ ban cho một tấm, dặn dò là tặng cho Mao đầu lĩnh, chứ không hề nhắc đến Đại Hữu thủ lĩnh." Hoàng Đại Sơn miệng nói thất lễ, nhưng trên mặt lại chẳng có chút nào là áy náy.
