"Bẩm các đầu lĩnh, sứ giả của Chiết quân đã được giải đến."
Mấy tên Oa khấu dẫn nhóm năm người Lưu Đại Thương đến trước mặt Mao Hải Phong và Đại Hữu Trinh Xuyên, ôm quyền bẩm báo.
"Hừ, Chu Bình An phái các ngươi tới đây làm gì? Các ngươi là quan quân, chúng ta là Oa khấu, xưa nay nước sông không phạm nước giếng, có gì đâu mà bàn? Tuy chúng ta thua một trận, nhưng đại quân viện trợ mười vạn người sắp tới nơi rồi. Các ngươi cứ rửa sạch cổ mà chờ chết đi!" Mao Hải Phong ngồi trên đài cao, vẻ mặt kiêu ngạo, lời lẽ đằng đằng sát khí.
Lưu Đại Thương nghe Mao Hải Phong dọa dẫm thì không kìm được bật cười. Đại nhân quả nhiên liệu sự như thần, từng lời Mao Hải Phong nói ra đều không lệch đi đâu được.
Thế là, Lưu Đại Thương nhớ lại những lời Chu Bình An đã dạy, rành rọt thuật lại từng câu từng chữ: "Đại nhân nhà ta có nói, trên đời này không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng chẳng có bằng hữu vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là trường tồn. Hôm nay là địch, ngày mai có thể thành bạn; hôm nay là bạn, ngày mai quay lưng thành thù cũng là chuyện thường. Là bạn hay thù, tất cả đều do hai chữ 'lợi ích' quyết định."
