Sáng sớm hôm sau, được sự tiễn đưa của phu nhân Võ Thị, Sầm Đại Lộc và các tướng lĩnh, Chu Bình An thống lĩnh Chiết quân rời khỏi Gia Hưng.
"Chu đại nhân, lên đường bình an. Đợi chúng ta tiễu trừ xong Từ Hải sẽ lập tức xin chỉ thị của Tổng đốc đại nhân để đến chi viện cho ngài. Đến lúc đó, Lang binh chúng ta cam đoan sẽ không làm đại nhân thất vọng." Sầm Đại Lộc vẫy tay liên hồi, vẻ mặt đầy lưu luyến không nỡ rời.
"Được, ta sẽ đợi các ngươi ở Chiết Nam." Chu Bình An mỉm cười đáp.
"Tiểu thổ ti, các ngươi nhớ giết nhiều Oa khấu một chút, đừng làm ô danh giáp trụ và Hỏa Khí của Chiết quân chúng ta đấy." Lưu Đại Đao cùng đám binh sĩ chỉ mới một ngày đã thân thiết với Sầm Đại Lộc, cười ha hả nói vọng lại.
"Yên tâm đi! Chỉ cần Oa khấu dám xuất hiện trước mặt Lang binh, có một giết một, có hai giết một đôi, đến một ngàn giết một ngàn, đến một vạn giết một vạn, đảm bảo không để lọt lưới tên nào." Sầm Đại Lộc vỗ ngực thùm thụp, tiếng kêu vang dội.
