“Ha ha, hòa thượng béo, ngươi cũng đã có tuổi rồi, nhìn qua cũng ra dáng đắc đạo cao tăng lắm, không ngờ lại lộ nguyên hình nhanh như vậy. Cái gì mà kết duyên chứ, rõ ràng là ngươi nghe ngóng được đại nhân nhà ta có hỉ sự thêm con, nên chạy tới đây định bán chuỗi hạt với giá cắt cổ phải không?”
Tên sai dịch canh cửa thấy hòa thượng béo móc ra hai viên niệm châu đòi kết duyên, lập tức bật cười đầy vẻ khinh thường.
“Phi dã phi dã, thí chủ chấp tướng rồi. Đã gọi là kết duyên, nếu còn đòi tiền đòi bạc thì sao gọi là kết duyên được nữa?! Chẳng phải thành ra cuộc mua bán đầy hơi tiền dung tục hay sao?! Cho nên, hai viên niệm châu này, bần tăng phân văn bất thủ. Thí chủ nghe cho kỹ, bất kể là hình thức tiền bạc nào, bần tăng cũng đều không nhận, trà không uống, cơm không ăn, chỉ cần cho bần tăng nhìn mặt tiểu quý nhân một lần, tụng một đoạn Phật kinh là đủ. A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.”
Hòa thượng béo cười ha hả lắc đầu, chậm rãi nói, cuối cùng niệm một tiếng Phật hiệu.
Phân văn bất thủ!
