“Lộc cộc lộc cộc…”
Tiếng vó ngựa của Chiết quân tựa như tiếng trống đòi mạng từ địa ngục, càng lúc càng gần, càng lúc càng vang dội, chấn động cả trên cầu lẫn dưới cầu, thậm chí khiến đám Oa khấu ở đầu cầu bên kia cũng phải kinh hồn bạt vía, hồn bay phách lạc, gan mật vỡ tan.
Chiết quân chỉ còn cách đầu cầu hơn một dặm. Từng hàng Chiết quân thúc ngựa phi nước đại, sức ép như núi đổ biển gầm gào ập tới.
Cơ hội thoát thân sắp không còn nữa!
Để giành giật cơ hội sống sót cuối cùng, đám Oa khấu trên cầu dưới cầu càng tranh giành lối đi kịch liệt hơn. Nào còn chút tình đồng bọn nào nữa, thoáng chốc Oa đao đã thấy máu, thoáng chốc đã có Oa khấu bị phanh thây nát óc.
