“Hồ huynh, ngươi thật là một nhân tài kiệt xuất, lại có thể nghĩ ra được cách này. Ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi, ta biết ngay ngươi và Hạ huynh đều là người phi phàm, cho nên mới tiến cử cho hiền chất.”
Đại bá Chu Thủ Nhân khen Hồ Vĩ không ngớt lời, còn khéo léo khen luôn cả Hạ Khương.
“Ha ha, cũng là nhờ Chu huynh huệ nhãn thức châu, tiến cử hiền tài cho lệnh hiền chất, bọn ta mới có cơ hội thực hiện hoài bão của bản thân.”
Hồ Vĩ cũng tâng bốc Chu Thủ Nhân.
“Đúng vậy, đa tạ Chu huynh, nếu không phải Hồ huynh tiến cử, bọn ta làm sao có thể quen biết một đại nhân vật như Chu đại nhân.” Hạ Khương cũng phụ họa theo.
