“Đệ tử...”
Viên Trường Sinh vốn đã rơi lệ lộp độp, vừa nghe đạo tôn hỏi, gương mặt khỉ lập tức đỏ bừng.
Mất mặt khỉ quá đi!
Ba trận liên tiếp, ba lần bại dưới tay một hậu bối tu hành chưa đầy trăm năm. Dù da mặt hắn đã được tôi luyện bao năm, nhất thời vẫn ấp a ấp úng, không thốt nên lời. Mãi một lúc lâu sau mới do dự đáp:
“Đệ tử... đệ tử tĩnh tọa quá lâu, đối với chuyện chém giết trước khi vượt đạo kiếp đã trở nên quá đỗi xa lạ...”
