Đặt chân lên mảnh đất Dạ Châu, Đường Vũ Thường cảm thấy ngay cả hít thở cũng trở nên ngọt ngào.
Tuy khắp nơi đều bị màn đêm bao phủ, nhưng địa giới khác nhau, đạo vận cũng khác biệt một trời một vực, vì vậy sau khi trở về, toàn thân nàng trở nên nhẹ nhàng, khoan khoái.
Người đi đường dọc theo lối đi đều ngoái nhìn, ánh mắt họ dành cho Tần Minh và Đường Vũ Thường đầy vẻ khác lạ, còn thì thầm bàn tán.
“Ngưu phu nhân.” Đường Vũ Thường ngây người.
Rồi nàng lập tức nhớ ra bộ dạng của mình lúc này.
