Hội trưởng không nói lời nào, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn thiên mạc. Đôi mắt nàng sâu thẳm, lặng lẽ ngắm mây tụ mây tan, tựa như đang tìm tòi bí mật luân chuyển của vạn thế, sự bất hủ của kiếp người.
Tần Minh sững sờ, lẽ nào nàng đã chạm đến điều gì đó, đang hồi tưởng quá khứ để thể ngộ chân ý trường sinh?
Tiểu viện gạch xanh tĩnh mịch, Tần Minh không bước lên làm phiền.
Hội trưởng vận tố y trắng hơn tuyết, khí chất thanh tuyệt trời sinh khiến nàng không vương chút khói lửa hồng trần nào, dưới màn đêm, đứng một mình, siêu nhiên thoát tục.
Hồi lâu sau, nàng mới chậm rãi mở miệng: “Bộ kinh văn này… có khuyết điểm.”
