Mưa ánh sáng trút xuống như ráng chiều, đôi bàn tay khổng lồ hóa thành những đốm sáng li ti rồi tan biến, bầu trời đêm trong vắt như được gột rửa, ngay cả cơn gió đêm cũng mang theo vài phần se lạnh.
Trên người Tần Minh tuy có vết máu đỏ tươi nhưng khó che được thần thái trích tiên, áo bào trắng bay trong gió, tay áo rộng lướt qua ráng mây, giữa vạt áo tựa như có ánh trăng tuôn chảy.
Hắn lướt trên hư không, hòa cùng thanh khí của đất trời, gột sạch sát khí trên người.
Tần Minh trong bộ thanh y cuốn theo gió đêm, nhuốm màu ánh sáng, nét mặt mang vài phần thanh cao thoát tục, nói: “Hữu tình nhân cuối cùng cũng thành quyến thuộc.”
Mọi người chấn động khôn xiết, đó là Hoàng Chiêu Đình, một trong những người đi đầu của cả một thế hệ, cứ vậy mà chết.
