Vụt một tiếng, Tần Minh đạp lên Hỗn Nguyên Kim Kiều, lập tức bay đi thật xa.
"Thiên dưỡng kỳ trùng, không thể diệt tận, nên giữ lại nòi giống. Thôi bỏ đi." Hắn biến mất trong màn đêm mịt mùng.
Dù là một đời tông sư cũng cần phải tỉnh táo, giống như các thế lực lúc nãy, vào thời khắc cuối cùng đối mặt với hắn, ánh mắt bỗng trở nên trong trẻo, biết lễ nghi, hiểu tiến thoái.
Trùng sào này rõ ràng có điều cổ quái, sâu dưới lòng đất còn có quái vật đáng sợ hơn.
"Chuyến này không tệ, kim chúc qua tử, kỳ trùng, còn có xích thần tương vô giá, đều đã thu thập không ít, giờ là lúc phải tránh đi hiểm nguy."
